<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Tear in Rain]]></title> 
<link>http://tearinrain.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[Nevermore - Dangquy197 - Kingofvirus]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Tear in Rain]]></copyright>
<item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?600</link>
<title><![CDATA[Người yêu cũ]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Mon, 20 May 2013 16:17:48 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?600</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><br/><strong>Có bao giờ bạn nghĩ rằng bản thân sẽ yêu lại người yêu cũ, có bao giờ trong phút giây nào đó buồn chán của cuộc sống bạn bất chợt nghĩ rằng bạn sẽ yêu lại người mà đã từng làm bạn tổn thương trước kia, người đã làm bạn đau..... Có không? Dù chỉ là một phút thoáng suy nghĩ....??</strong><br/><br/>Đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng có phải bản thân thực sự quên người yêu cũ rồi, con tim thực sự mở cửa sẵn sàng cho một mối quan hệ mới? Và câu trả lời là bạn chưa quên đâu, chưa bao giờ quên. Bởi lẽ, nếu thực sự quên thì bạn sẽ không bao giờ phải tự vấn đáp con tim mình như vậy. Đơn giản chỉ là bạn đang lừa dối cảm xúc con tim mình... giống như cố gắng gồng mình đứng dậy sau vết thương con tim hằn lại...<br/><br/><center><a href="http://img713.imageshack.us/img713/4631/emgio.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img713.imageshack.us/img713/4631/emgio.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>Em đã gồng mình như vậy đấy anh ạ, em ngỡ tưởng rằng em quên anh rồi, quên triệt để, và không dấu vết... Em đã thay đổi, bản thân không còn ngốc nghếch khờ khạo như ngày còn yêu anh, em mạnh mẽ hơn nhiều, em trưởng thành hơn nhiều sau những vấp ngã, sau cả những vết thương anh để lại...<br/><br/>Em đã yêu anh quá nhiều, có lẽ hình ảnh anh chiếm trọn trong trái tim em, em cũng ngỡ tưởng rằng không có anh em không sống nổi....<br/><br/>Có lẽ đấy là tất cả những ý nghĩ của một thời nông nổi trong em, khi em bất chợt nhận ra, anh đang nắm tay người con gái khác, khi em chợt nhận ra mỗi sáng sớm thức dậy người anh nghĩ đến không phải là em mà là cô ấy, thì trái tim em vỡ vụn, giống như hàng trăm mảnh vậy. Và anh đã đẩy em ra khỏi cuộc đời anh như vậy, chỉ bằng một tin nhắn, gỏn gọn: "Anh xin lỗi vì đã không phải người cuối cùng của em, anh xin lỗi vì đã không thể cùng em bước tiếp đến cuối con đường"...<br/><br/>Em và anh đã chia tay như thế. Lần này em đã không khóc, em mạnh mẽ hơn rồi phải không anh?<br/><br/>"Em buông tay anh rồi, anh đi đi", em nhắn lại như vậy...rồi im lặng ...ngày mai sẽ là ngày anh là quá khứ, và hiện tại là chỉ có mình em, trong lúc ấy em tự nhủ sẽ quên anh mãi mãi, em tự nhủ dù cho thế nào em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa, thế là quá đủ với em rồi, bởi con tim em đã tổn thương quá nhiều, nó giống như một vết sẹo chưa kịp lành thì lại bị thương lần nữa.<br/><br/>Em chính thức thay đổi, em mặc những thứ mà em thích, nói những điều em muốn nói, đi chơi những nơi mà em muốn đi, mà không phải dò xét xem anh có thích hay không, em có những mối quan hệ mới, trước kia em là một cô gái rụt rè, nhút nhát, còn trái lại bây giờ em là một cô gái mạnh mẽ, sôi nổi, em cảm thấy thú vị về chính sự thay đổi của bản thân....Và rồi em quen người mới, người làm cho em cảm thấy mỗi ngày trôi qua thật ý nghĩa, bằng những tiếng cười mà anh ấy mang lại cho em, anh ấy nói thích em vì em sôi nổi và vì sự chủ động của em, rồi em với anh ấy thành một đôi, giây phút ấy em thực sự không biết rõ,em yêu anh ấy hay đơn giản là người thay thế của anh....bản thân em mơ hồ, nhưng em vẫn chọn đi tiếp, em và anh ấy đã có những khoảng thời gian bên nhau thực sự rất vui, và em quên anh.....tạm thời.<br/><br/>Cho đến một ngày, anh xuất hiện trước mặt em, và nói "anh vẫn yêu em, anh muốn quay lại" em đã cười phá lên, giống như muốn tát cho anh một cái thật đau cho anh tỉnh ra, nhưng em không hiểu sao chính giây phút ấy em có chút mủi lòng, em và anh ngồi nói chuyện với nhau rất lâu, nhưng hầu hết cả hai đều im lặng, cho đến lúc gần về, anh kéo tay em lại, ôm em một cái thật chặt, đáng lẽ lúc đấy em phải đẩy anh ra mới đúng, nhưng em lại không hề làm thế, em thả lỏng, cảm nhận cái ôm của anh....và em chợt nhận ra, đã từ rất lâu anh chưa ôm em chặt như thế...<br/><br/>Em trở về và suy nghĩ về anh, em cảm thấy có lỗi với người yêu em, bởi anh, chỉ là người cũ, em đã ngăn không cho bản thân suy nghĩ về anh, nhưng con tim em vẫn thổn thức....nó không chịu để em yên...dù một phút...<br/><br/>Em đã uống rượu với hy vọng, quên đi tất cả quá khứ về anh,quên đi cả cái ngày hôm đó gặp anh, em muốn coi nó như một việc xảy ra ngoài ý muốn...em đã uống nhiều, rất nhiều, tưởng chừng như chưa bao giờ nhiều hơn, em không thể đứng dậy, em bấm số anh, gọi tên anh, anh đến, nhanh hơn em tưởng tượng, kéo em dậy, nhưng bản thân em không đứng nổi nữa, em gục vào anh, khóc như đứa trẻ ...gọi tên anh, em không còn nhớ nữa nhưng vẫn nhớ mang máng anh ôm em rất chặt...<br/><br/>Ngày hôm sau tỉnh dậy, em đã nhận ra một điều, em không thể quên anh, và em chưa bao giờ quên anh, và em tự hỏi bản thân, tại sao em phải cố quên trong khi em luôn nhớ, vậy thì cứ để nó nhớ đi cho đến một ngày nó thực sự quên..... Em bấm số gọi cho anh ấy. Khi cúp máy, em thấy lòng nhẹ bẫng, như vừa trải qua một việc gì đó khó thở, hy vọng anh ấy sẽ hiểu. Em nhắm mắt và nghĩ về tất cả những kỷ niệm về anh, những kỷ niệm đẹp nhất giữa anh và em, điều lạ là, em quên tất cả những gì tổn thương mà anh gây ra cho em.<br/><br/>Nhưng em nhất định sẽ không bao giờ quay lại bên anh nữa... Em muốn anh phải biết đau khi đánh mất và học cách trân trọng những gì mình đang có <br/><br/><center><a href="http://img832.imageshack.us/img832/5311/cogaimanhme.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img832.imageshack.us/img832/5311/cogaimanhme.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>Em bật tung cửa sổ, hít thở chút không khí lúc bình minh, cơn gió nhẹ tạt ngang qua mặt em, mát lạnh và vô định...giống như trái tim em hiện giờ vậy. Em phải cảm ơn anh, và cảm ơn cả anh ấy, cảm ơn anh vì cái ôm làm em nhận ra em thực sự yêu ai, cảm ơn anh ấy vì quãng thời gian em buồn nhất, anh ấy luôn bên cạnh em...làm em quên anh tạm thời....<br/><br/>Em sẽ để con tim mình nghỉ ngơi anh ạ, cho đến khi nó thực sự khỏe lại ,nó sẽ tự tìm kiếm hạnh phúc của nó.cho nên Người yêu cũ à, anh mãi là kỷ niệm đẹp trong em, trái tim em luôn có một ngăn dành cho anh, anh sẽ nằm yên ở chỗ đấy, bây giờ sau này và mãi mãi <br/><br/><strong>Cuộc sống đâu lường trước điều gì, tình yêu có thể đến rồi đi. bàn tay dẫu nắm chặt nhau mà vẫn lạc mất nhau...Ký ức vẫn còn nhưng giờ em với anh chỉ là người yêu cũ...</strong><br/><br/><strong>P/s of Tear in Rain: Gửi cô gái đã buông tay a dù rằng a không phải tệ bạc của anh chàng kia, a biết là e sẽ không trở về, nhưng a vẫn đợi&nbsp;&nbsp;</strong><br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=ng%25C6%25B0%25E1%25BB%259Di" rel="tag">người</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=y%25C3%25AAu" rel="tag">yêu</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=c%25C5%25A9" rel="tag">cũ</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?592</link>
<title><![CDATA[Dành tặng cô gái tháng 5!]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Sun, 05 May 2013 00:54:45 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?592</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><br/><strong>Mẹ sinh em là con gái, mẹ bảo con gái “khó bảo, khó ưa và khó chiều’’. Khó bảo vì con gái cứng đầu, khó ưa vì con gái ngang ngạnh, khó chiều vì con gái không giống ai, không nết na ngoan hiền như thục nữ. Em - cô gái của hiện tại hoang dại như tháng 5, chợt nắng, chợt mưa, phảng phất ưu tư, phảng phất chút gì đó riêng lắm, của riêng em và như mùa...</strong><br/><br/><center><a href="http://img37.imageshack.us/img37/3916/24317155.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img37.imageshack.us/img37/3916/24317155.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/><strong>Mùa của nắng...</strong><br/><br/>Nắng tháng 5 vàng ươm, rực rỡ, gay gắt và đôi khi cũng thật dịu dàng. Nắng về, màu của nắng trong veo, có khi em gét nắng, nắng làm mắt híp mí nheo nheo, làm đen đi màu da nâu vốn có, làm cháy mọi thứ và nóng ran. Nắng làm da mẹ sạm đi, làm tóc bố bạc thêm, làm bà yếu đi.. làm cho những người em yêu quý mệt mỏi. Nhưng em cũng yêu nắng bởi nó có màu bình yên. Và thi thoảng, nắng dịu dàng xua tan đi cái không khí ảm đạm. Có những mùa trôi qua nhưng nắng cứ phủ đều 4 mùa như thế như 1 phần không thể thiếu trong cuộc sống, để rồi một sớm mai nào đó thức giấc me khẽ cười “à hôm nay nắng rồi"!<br/><br/>Và thích một ngày nắng thật to để ve say nắng rụng đầy sân, cho 1 lần cô gái của em quay về với tuổi thơ bé dại. Cười khúc khích trong nắng giòn tan, bỏng rát....<br/><br/><strong>Mùa của mưa...</strong><br/><br/>Mưa tháng 5. Ào ạt đến rồi vội vã ra đi. Không nhẹ nhàng, dai dẳng và phảng phất như mưa phùn, không cho người ta cái cảm giác ảm đạm và buốt buốt ở trong lòng, không mơn man, li ti chạm vào da thịt, nó nặng hơn, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn. Không như e nhiều khi quanh co, khi dối lòng, khi cứ 1 mình với thật nhiều những bộn bề xung quanh, rồi khóc rồi cười, rồi đỏng đảnh điệu đà, rồi lại tuyềnh toàng, rồi khó hiểu!<br/><br/>Em thích ngồi 1 chỗ, lặng ngắm những cơn mưa rào qua cửa kính, thích cái cảm giác đưa tay chạm vào những giọt mưa ấy, mát trong và yên lành, thích cái không khí vội vã khi mây đen kéo đến, mọi người hối hả với mọi hướng đi, thích cả bầu trời sau cơn mưa, mọi thứ như bừng sáng, ướt át 1 chút thôi nhưng rồi sẽ có nắng mà. Mà biết đâu lại có cả cầu vồng bẩy mầu! Với e mưa rửa trôi muộn phiền!<br/><br/><strong>Mùa của gió...</strong><br/><br/>Gió tháng 5. Mang trong mình hơi nóng của mùa hè, chẳng lạnh lẽo như gió đông, không nhẹ nhàng như gió thu và cũng chẳng mang màu mơn man của xuân lướt qua. Cơn gió ấy đặc biệt. Ai bảo được sinh ra vào mùa mưa nắng nên cũng chảnh chọe lắm cơ, lúc nóng nảy, lúc mát lành. Ngày còn bé mỗi lần ngồi góc hè nghe bà kể chuyện, ngày không gió, mây cũng chẳng buồn bay... hôm ấy truyện của bà cũng chẳng hay. Thi thoảng có cơn gió khẽ vờn qua. Bà cười bảo “cơn gió mồ côi, mát quá”. Gió mồ côi, không cha, không mẹ và bay 1 mình lạc lõng. Nhưng nó vẫn rất riêng và không hề vô nghĩa!<br/><br/><center><a href="http://img545.imageshack.us/img545/4673/8256484f8a42942c827.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img545.imageshack.us/img545/4673/8256484f8a42942c827.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>Thích một ngày gió... lãng đãng để tóc bay, để nghe những âm thanh quện vào muôn sắc... để cho gió cuốn đi bồng bềnh.<br/><br/>Tháng 5 ấy, không chỉ là nắng, là mưa, là gió, mà còn là ngày sinh. Ai bảo mẹ sinh con gái, chẳng giống được mẹ đảm đang, hiền lành, chẳng như bố mạnh mẽ, cương quyết, cũng chẳng như anh tình cảm và sâu sắc. <br/><br/>Cô gái tháng 5! Có, có 1 chút tình cảm, chút sướt mướt, chút mơ mộng, chút ngang ngạnh, ương bướng và thật lắm những bộn bề phía sau. Ngày bé mỗi lần ăn đòn xong thì mới chịu nghe lời, lớn lên 1 chút thì dù không bị ăn đòn nhưng phải khi mình sai lè lè ra mới chịu âm thầm nhận lỗi. Tự nhiên có một tháng 5 nào đấy ngồi nghĩ miên man “ngày xưa mình ăn đòn nhiều quá, sợ mình thật, 2 quả mận chín đen ở mông mỗi lần bị đánh, bố giận đùng đùng, ông thì như ngồi trên đống lửa cứ đi đi lại lại, còn mẹ thì xót xa. Trong cùng 1 thời điểm, cùng 1 hoàn cảnh mà thật nhiều trạng thái cảm xúc!” <br/><br/><strong>Cho đến tận bây giờ, tháng năm cũng vẫn là mùa thi, mùa của sách vở ngập đầu và phảng phất mùa chia li, mùa ta rời xa áo trắng, xa ghế đá sân trường, xa những kỉ niệm thời đi học. Nhưng vẫn cứ yêu tháng 5 nhiều lắm, yêu những gì ta đã đi qua, đã trải nghiệm, yêu tháng đầu tiên trong đời ta cất tiếng khóc oe oe chào đời, để yêu thêm những giọt mồ môi có vị mặn chát.</strong><br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=d%25C3%25A0nh" rel="tag">dành</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=t%25E1%25BA%25B7ng" rel="tag">tặng</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=c%25C3%25B4" rel="tag">cô</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=g%25C3%25A1i" rel="tag">gái</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=th%25C3%25A1ng" rel="tag">tháng</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=5" rel="tag">5</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?589</link>
<title><![CDATA[Con gái tuổi 21]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Wed, 01 May 2013 04:52:57 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?589</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><strong>Có người nói rằng: gười đàn ông cô gái 21 mong chờ, không còn là mấy cậu trai trẻ đẹp mã nữa, mà cần lắm một bờ vai đủ mạnh mẽ để có thể dựa vào, đủ điềm tĩnh để đến bên, và đủ chín chắn để kéo họ đứng dậy mỗi lúc tuyệt vọng. Vậy nên để tán tỉnh một cô gái 21, là điều khó nhất, nhưng cũng lại dễ dàng nhất - nếu như bạn thật lòng yêu thương... Vậy bạn nghĩ thế nào về cô gái tuổi 21?</strong><br/><br/><center><a href="http://img713.imageshack.us/img713/4487/13121099165444085395740.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img713.imageshack.us/img713/4487/13121099165444085395740.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>"21, không còn háo hức như lần đầu tiên chờ đợi bước sang tuổi 20 em cho đời một ước mơ nữa. Nhận ra mình đã biết thở dài mỗi khi vô tình quay lại nhìn thời gian chảy trôi, thả ga đi chầm chậm ngắm Hồ Tây chiều hoàng hôn đỏ rực lóng lánh sóng nước, và mỉm cười với cái nắm tay bẽn lẽn của vài cô cậu học trò đi bên đường.<br/><br/>21, bắt đầu suy nghĩ về tương lai phía trước, là những đêm mắt nhắm nhưng đầu óc vẫn không thể ngừng phân vân giữa rất nhiều ngã rẽ. Bởi vì 21, nên chưa quá muộn màng để bắt đầu một thứ gì đó mới, nhưng cũng đủ "già" để biết sợ nếu không nhanh lên sẽ phí phạm thêm vài năm thanh xuân chẳng quay lại được nữa.<br/><br/>Người đàn ông cô gái 21 mong chờ, không còn là mấy cậu trai trẻ đẹp mã nữa, mà cần lắm một bờ vai đủ mạnh mẽ để có thể dựa vào, đủ điềm tĩnh để đến bên, và đủ chín chắn để kéo họ đứng dậy mỗi lúc tuyệt vọng. Vậy nên để tán tỉnh một cô gái 21, là điều khó nhất, nhưng cũng lại dễ dàng nhất - nếu như bạn thật lòng yêu thương.<br/><br/>21 cũng không còn yêu đương ngại ngùng như thời còn cắp sách đến trường, không bất chấp tất cả vì một tình yêu vô vọng nào đó nữa. Thời gian đã khiến cô gái 21 thận trọng hơn trước tình yêu, biết sợ sệt khi nghĩ về nỗi đau, và chẳng bao giờ muốn chuyện chia xa xảy ra thêm bất cứ lần nào. Đừng hỏi vì sao đứng trước người đàn ông nào đó họ sẽ suy nghĩ nhiều hơn sao cho vẹn mặt này mặt khác, vì gần như "love at fist sight" là thứ gì đó quá xa xỉ với họ rồi.<br/><br/>21, đang dần trưởng thành hơn. Gặp nhiều người, biết thêm nhiều thứ, nên những cô gái ấy biết thế giới ngoài kia đôi khi cay độc đến thế nào, để hiểu rằng vẫn có những tình bạn sẽ tồn tại mãi mãi, không cần phải ở bên cạnh nhau nhiều, mà chỉ cần có thể đến bên cùng nhau khóc cười khi người kia cần.<br/><br/>Những cô gái 21 tuổi, độc thân, thường nhạy cảm và thích những buổi gặp gỡ chuyện trò cùng nhau hơn cả. Chỉ là để tìm nơi trút tiếng thở dài, và biết rằng vẫn có người đang ở bên lắng nghe tất cả những lo lắng đôi khi rất hâm dở của mình với thái độ nghiêm túc nhất. Họ hiểu, và đồng cảm với nhau một cách kỳ lạ!<br/><br/><strong>Thế nên, những cô gái 21 (hoặc đang sắp sửa 21) của tôi ạ. Chúng ta đang sống trong một gai đoạn cực kỳ đặc biệt trong vô vàn những dấu mốc đặc biệt khác trong cuộc đời. Stress nhiều, lo nhiều, khóc cũng nhiều. Nhưng hãy coi đó là nét đặc trưng không thể chối bỏ và gần như bất kỳ cô gái 21 nào cũng phải đối mặt."<br/><br/>Có ngày nào ta chợt 21, và thấy mình vẫn chông chênh với bộ rễ nông cạn và thiếu kiên nhẫn, thì hãy nhớ và....mạnh mẽ lên! Song không có nghĩa 21 ta mãi đánh đu với bao nhiêu cọc néo giằng đỡ mà "trơ" đi cái mong manh của mình, con gái nhé!<br/></strong><br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=c%25C3%25B4" rel="tag">cô</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=g%25C3%25A1i" rel="tag">gái</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=tu%25E1%25BB%2595i" rel="tag">tuổi</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=21" rel="tag">21</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?585</link>
<title><![CDATA[Chưa kịp nói... yêu anh!]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Fri, 26 Apr 2013 14:43:09 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?585</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><strong>Anh thường hỏi rằng "Thương anh! Sẽ khổ lắm đấy! Em sợ không?" Giờ khi lạc mất anh rồi, nó mới tìm được câu trả lời "Anh hãy cứ để em yêu anh, như yêu vị đắng chát của mận đầu mùa. Rồi khi đủ gió, đủ nắng, đủ màu đỏ chín, sẽ lại ngọt ngào và đằm lại dư vị khó quên cho ai lỡ một lần dám yêu, dám đợi chờ!" nhưng anh đã không đủ kiên nhẫn để đợi đến cuối mùa mận chín, anh rời xa, khi tháng tư còn chưa kịp gõ cửa, khi trái tim này còn thổn thức chưa kịp nói lời yêu anh!</strong><br/><br/>Đôi lúc nó nghĩ, chính nó là người buông tay trước cơ mà? Nhưng cũng chính anh có đủ yêu thương để thấy giọt nước mắt nó rơi ngày gặp lại, có đủ hiểu sau nụ cười nó ngày hôm ấy? Nó đã không thấy trong mắt anh dù chỉ một chút cảm xúc nó trông chờ những ngày xa nhau, mà thay vào đó là sự cộc lốc đến lạnh lùng.<br/><br/>Sợ! Thật sự nó rất sợ! Sợ nó chẳng hiểu anh đủ để yên bình bên anh như ngày xưa nó ngây ngô cảm giác ấy. Bình yên tựa vai anh, sẽ chẳng còn nữa, phía nó đã là một khoảng mênh mông sâu thẳm, đen và lạnh! <br/><br/>Tại vì sao anh cứ lặng im, tại vì sao anh không giữ nó lại ? Nó cứ hỏi anh câu hỏi ấy, dù chẳng đủ can đảm để nhận lấy câu trả lời. Vì nó hiểu chứ, rằng " không thuộc về nhau thì nhất định phải rời xa nhau", khi tình yêu không đủ lớn, chỉ cần một chướng ngại nhỏ thôi cũng đủ khiến ta dừng lại tức thì, chẳng đợi thêm quán tính.<br/><br/>Những ngày không anh, facebook nó để chế độ only me với những dòng tâm sự nặng trĩu, mọi người bên cạnh nó, đều chỉ quen với một cô gái, hay cười, mạnh mẽ và vô tư, giờ có buồn, có đau đến lặng đi, cũng chẳng dám nói cùng ai, nó sợ những lời hỏi han vô tình khiến nó rơi nước mắt lần nữa.<br/><br/><strong>Ngày đầu tiên…</strong><br/><br/>Mưa lại rơi, từng hạt lăn tăn nhẹ nhàng trên mi mắt, góc nhà thờ chật kín, mưa phùn li ti, mưa hối hả, mưa dịu dàng, mưa cho những người thương nhau lắng lại, chậm hơn để đừng lạc mất nhau. Mưa cho những đứa như nó, mưa lạnh lùng, mưa vỗ về, mưa lấp láp, che chở một khuôn mặt chực òa khóc bất cứ lúc nào...mưa lăn tăn, mưa vẫn rơi thế thôi dù ai ghét ai yêu, ai cô đơn, ai hạnh phúc!! Mùa mưa lại sắp trở lại, cái mùa ẩm ương ướt át.. cái mùa dễ khiến người ta buồn nhiều hơn vui, cái mùa khiến người ta bỏ qua lòng kiêu hãnh mà tìm lại bàn tay ai đó, cái mùa chỉ bỏ lại những vết thương khó liền. May thay, mùa mưa chưa kịp đến, đã có người đi xa.<br/><br/>Đến làm gì, nếu biết một ngày anh sẽ rời xa bỏ lại mình nó. Để đêm Sài Gòn như dài thêm, đường về nhà rộng thênh thang..lòng nó cứ mãi nhớ một bờ vai! Cứ mãi nhớ một bóng hình thân quen nơi góc phố để giọt nước mắt vội vàng không dám rơi, đọng lại nơi khóe mắt...! Rồ ga! Chạy trốn được trái tim mình nổi không nó?<br/><br/>Để khó tìm một giấc ngủ thật sâu, không mộng mị, không mơ màng...rồi lại tỉnh giấc nửa đêm, lại nhớ, giờ này ngày không lâu trước, còn có người để mình mè nheo, giận hờn vô cớ...rồi mai thức dậy, thấy thương một người đến ghê gớm!<br/><br/><center><a href="http://img855.imageshack.us/img855/8748/628292.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img855.imageshack.us/img855/8748/628292.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/><strong>Trưa- ngày thứ 2</strong><br/><br/>Trưa nắng nhạt xanh xao...bài khóa luận trên màn hình còn dang dở...lòng nó vẫn thấy lao xao, chưa lặng như nó cần! Anh...đã là chút gì quen thuộc trong cuộc sống vốn nhỏ bé, êm đềm này? Để bây giờ, xa anh, nó chênh vênh với thói quen gọi tên anh trong mỗi câu chuyện vu vơ với ai đó, rồi giật mình, cười mình sao ngốc quá! Anh đâu còn là của nó, đúng hơn, anh chưa từng là của nó! Anh- là gì để nó phải như thế này? <br/><br/>Để mỗi sáng thức dậy, nó không dám hé mắt, tần ngần mãi mới hít một hơi thật sâu tự bảo "Không sao! Cuộc sống còn nhiều thứ đang đợi ngoài kia mà!" trong khi trái tim nó lặng đi "Anh giờ này đến cơ quan rồi nhỉ ? Công việc thế nào?" <br/><br/>Để mỗi khi online facebook, như đã mòn lối, vô thức đi vào trang cá nhân của ai đó, chẳng để làm gì! Lại tự cốc đầu "Đừng vào nữa!"<br/><br/>Để mỗi chiều đi thực tập, ngồi giữa chồng hồ sơ cao ngất ngưởng, mắt lại mơ màng chạy theo dòng người dòng xe qua lại nơi ngã tư đường thu vào ô cửa kính trong veo, giá mà...vô tình thấy anh! Điên thật! <br/><br/>Thế giới rộng lắm...biết đến bao giờ mới gặp lại..nếu ai đó đã muốn có cuộc sống của riêng họ!<br/><br/><strong>Đêm - ngày thứ ba</strong><br/><br/>Gió đêm lồng lộng, ban công nhỏ qua khe cửa hẹp ánh lên chấm sao nhỏ phía xa xa, màn đêm đen ùa kín cả tâm hồn người đang ngước nhìn lên bầu trời bị nhà cao tầng che mất! Khuyết màn đêm,&nbsp;&nbsp;khuyết bầu trời,&nbsp;&nbsp;khuyết...và trái tim người cũng vậy! Lòng người cũng hẹp dần hẹp dần đến nghẹt thở. Bấy lâu nay, nó sống như con nít tập tành làm người lớn, để ai đó bảo nó không biết cách kiềm chế cảm xúc. Từ khi anh đến, nó tin nó luôn đúng, nó yêu ai đó theo cách đơn giản và dễ hiểu nhất.. Nó không sợ yêu nhiều sẽ dễ tổn thương, nó chưa từng tính toán, phân vân nhưng có lẽ, anh đúng!<br/><br/>Nó quá trẻ con, anh lại quá trưởng thành, nó ngây ngô, anh lại quá chững chạc. Nó vô tư, aanh lại vô tâm, nó hay cười hay nói, anh lại thích lặng im bên cạnh thế thôi, nó thích cả thế giới biết nó yêu ai đó. Anh lại muốn giữ riêng anh thế thôi, nó muốn gặp anh ngay lúc này đây, muốn nghe anh nói - nói những gì anh nghĩ bấy lâu nay nhưng nó biết ! anh sẽ chẳng muốn mở lòng. Có lẽ anh đúng, cần thời gian! Xa nhau, mà quên được nhau dễ dàng như vậy, thì chẳng thể là yêu! Nó vẫn buồn, vẫn nhớ anh nhiều! Nó lại quen phóng xe một mìnhh trên những con đường đêm thênh thang, chậm chãi,&nbsp;&nbsp;hít hả cốc cà phê to đùng, dạo hàng sách rồi xuýt xoa, thích thú, lại la cà với lũ bạn với những chiều tối đầy ắp tiếng cười, lê la mòn gót với cái thú ăn vặt dẫu còn vương bụi đường. Nó vẫn thế...thực ra là đang dần dần trở về cuộc sống nó vỗn dĩ thuộc về, theo cái cách nó gọi là sống - tạm! Tạm thế đã, đến khi nào anh thật sự cho tìm được lời đáp cho trái tim ! Tạm thế! Cất anh vào đâu đó được đây!<br/><br/>Anh và nó! đã yêu thương--bằng một trái tim không đầy! Như mặt trăng đêm khuyết để lại nhiều hối tiếc, ngỡ là mất mát! Để người lữ khách trên chuyến hành trình trở về ký ức vô thức chậc lưỡi "giá như.."!<br/><br/><center><a href="http://img94.imageshack.us/img94/5100/13406019251766343632574.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img94.imageshack.us/img94/5100/13406019251766343632574.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/><strong>Sáng - ngày thứ 4</strong><br/><br/>Sáng...mở cửa sổ, chậu cây mai vẫn trổ những nụ hoa ít ỏi còn lại từ Tết., lấm tấm vàng trên nền xanh non mơn mởn của lá. Thích! cánh hoa mỏng manh tinh khiết còn ươm hơi sương mát lạnh. Kéo rèm cửa sổ, cho gió, cho nắng lùa vào phòng mấy hôm nay toàn đóng cửa im ỉm. Cảm giác đã tìm lại chút gì đó cho riêng nó, trong tận sâu trong cái gọi là "tâm hồn", nếu nó vẫn còn cái góc khó thấy khó chạm vào ấy. Lâu rồi, không truyện, không thơ, chẳng nhạc...bởi thư viện của nó toàn những món mang màu u ám, trầm tư và nỗi mất mát... chẳng hiểu từ bao giờ, nó thích như vậy, có lẽ nó thấy mình một phần trong đó như "Cô tưởng rằng đó là ánh trăng rực rỡ nhất trong cuộc đời cô, nhưng trăng tròn sáng quá, cuối cùng sẽ lạnh giá"...như chính Trịnh Vy đã muốn hét lên đòi nước Mỹ trả lại người cô yêu..<br/><br/>Nó cũng vậy, tuổi trẻ, nhìn lại, những gì nó có, rồi mất thật nhanh, không chỉ là những tình cảm thoáng qua mà có khi là những người mà nó- từng- nghĩ- là- nó-may- mắn- có-được.! Nhưng tuổi thanh xuân, đang vùn vụt trôi qua, chẳng quay đầu ngoái lại nhìn người khách "non già" đang tìm trạm xuống như nó! Nó sợ, sợ sau này nhìn lại, tuổi trẻ là gì? là những chuỗi ngày đượm ký ức không vui, không có ước mơ, không thành người mà nó hy vọng... nó sợ! Nó đừng già đi, ít ra là trong trái tim, chớ có cằn cỗi, bất cần và thực dụng...! Bởi nên nó hay có ước mơ sẽ chẳng bao giờ lớn lên, như Peter Pan vậy nhở! :) ! Đang đặt chế độ repeat one "Someone like you"..đúng giành cho anh, cho nó<br/><br/>"Never mind<br/>I'll find someone like you<br/>I wish nothing but the best for you too<br/>Don't forget me I beg<br/>I remember you said<br/>"Sometimes it lasts in love<br/>But sometimes it hurts instead."<br/><br/>Gặp anh, chẳng lạ, chẳng quen, ấy vậy mà giờ đây nó nhớ nhiều đến vậy! <br/><br/>Ngày qua...tháng lại...người đến, người đi...người ở lại...khắc khoải, se sắt và ngỡ ngàng mất mát!<br/><br/><strong>Khuya- ngày thứ 5.</strong><br/><br/>Dạo này hay đi về khuya, bận hàng tá việc để phấn đấu, bạn bè rủ đi đâu cũng không chối nữa, nó biết! nó đang cố gắng để thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn về anh! Nó không còn dám nghĩ, sau này, anh và nó thế nào? Có như nó với sư phụ...chẳng lẽ tình yêu không thành sẽ xóa sạch mọi tình cảm khác ư? Nó chẳng muốn vậy! Nhưng nó nghĩ vậy cũng tốt! Nó có dám chắc, gặp anh, dạo face book anh, nó có tự nhiên như trước được không? Nó có vô tư ríu rít nói cười, có thể nhắn tin gọi anh khi buồn như một đứa em gái bướng bỉnh, cứng đầu ngốc xít được nữa không? Không! Anh có thể,,, nhưng nó biết...giữ liên hệ với anh,trò chuyện với anh, quan tâm anh như một người bạn bình thường chỉ là cái cớ để nó âm thầm dõi theo anh. Nó vẫn nhói đau khi anh quan tâm ai đó nhiều hơn một chút. Nó hiểu, nó đang tự dối mình, thật ra nó cần gì nó biết! Nó vẫn muốn nắm chặt tay anh, vẫn muốn dựa đầu vào vai anh khi buồn, vẫn muốn anh là của riêng nó! <br/><br/><strong>Chiều xuống - ngày thứ 6</strong><br/><br/>Từng ngày trôi qua chậm đến khác thường, nó biết mình vẫn đợi! đợi chút gì đó từ xa xôi, trong từng miền ký ức của ngày hôm qua. Nhận được tin trúng tuyển phỏng vấn, cơ hội thử sức với một công việc nó yêu thích từ lâu. Cầm điện thoại bấm số anh, rồi chợt tắt! không biết điện thoại bên ấy có đổ chuông chưa nữa, mong là đừng...nếu có...anh cũng không quan tâm đâu! Nó hiểu, điều nó đang làm là cố chạy trốn, rồi khi sắp thoát ra, lại muốn bị bắt lại..Hôm nay, nó đã thêm vững tin một chút vào con đường nó sẽ đi, biết sẽ không có ai đó mà mình mong đợi...nhưng...lạ nó đã lại thấy nắng vàng, thấy yêu thành phố mỗi khi lên đèn, thấy góc công viên, nhà thờ đã không còn vương màu xám xịt như những ngày không anh, và chợt nó nghe tim mình lắng lại, nhẹ nhàng, vô tư như ngày xưa. Cứ để nó thương anh, âm thầm vậy thôi.Chỉ một lý do như vậy, có đủ không?Ngày nào cũng vậy, một phút giành cho anh, nhớ anh, mong anh cười thật vui anh nhé! Rồi thời gian sẽ bỏ rơi lại phía sau anh, xa thật xa, đủ để nó vẫn an nhiên khi gặp lại anh!<br/><br/><strong>Trưa – ngày thứ7</strong><br/><br/>Lần đầu tiên, sau bao ngày sống- với- những- dấu- hỏi, những phân vân, khó chịu... Dám cầm điện thoại xóa hết 187 tin nhắn đã lưu của ai kia. Nó tưởng mình không làm được!! Những kỷ niệm nó đã rất nâng niu, những dòng sms từ ngày mới gặp anh, những dòng sms ngày đầu đi cạnh anh - đúng nghĩa, những sms bình thường, đơn giản nhất. Nó từng ngỡ sẽ giữ đến cuối đoạn đường!! Biết rằng xóa chẳng để làm gì nếu trong tim vẫn còn nguyên vẹn. Chỉ là để thêm quyết tâm không vướng bận những ngày đã qua, sống với êm đềm của thời gian cũ không phải là cách nó nên chọn! <br/><br/><strong>Sáng - ngày thứ n…</strong><br/><br/>Quyết định không mò vào facebook của ai đó và những- người- liên quan nữa!! Thật khó nhìn anh và người ta, càng thêm kiên định với con đường mà nó đã chọn. Bởi chưa bao giờ nó hiểu con người thật sự trong anh, tính cách, cuộc sống, bạn bè...Không có chút gì hết! Nó yêu anh đơn thuần từ cảm xúc, chỉ cảm xúc vô tư, không nghĩ suy nhiều. Rồi ai cũng phải lớn lên! Nhưng nếu được làm lại, vẫn sẽ thương anh như thế, đơn giản vậy thôi. Tình yêu đối với nó, là cố gắng sống trọn vẹn mỗi ngày, giành cho mình, cho anh, cho gia đình và bạn bè...Nhưng giờ, nó đã can đảm đặt ai đó vào cái hộp "Mùa cũ" để rồi lại bước tiếp đoạn đường của mình. Nó tin, mỗi người đi qua cuộc đời một ai đó đều thật sự có ý nghĩa, dù vương lại nhiều hạnh phúc hay lắm tiếc nuối, nhưng thật sự phải có ý nghĩa nào đó. Như nó và anh! Gặp nhau, đi cạnh nhau rồi lại mải miết một con đường riêng nhưng đã học được bài học về cách - yêu- một- ai- đó! Tuần mới, xóa những thứ có anh, dọn dẹp những ý nghĩ đợi chờ nhen nhóm! <br/><br/><strong>Cuối tuần thứ n…</strong><br/><br/>Thêm một cuối tuần trôi qua lạnh và chênh vênh quá! Rời xa ai đó khi biết trái tim mình ngày càng yêu họ là điều tệ hại nhất mà nó chọn lấy, có lẽ là đã chọn một lối đi quá an toàn, sẽ không sợ mất mát. Với một người không có gì thì cái giàu nhất chính là là sự an toàn đến đáng sợ. Không anh...nó vẫn cười nhưng nhạt lắm, không anh nó lại một mình lang thang mỗi chiều về, vẫn vậy, nhưng lạnh lẽo hơn cả ngày xưa khi anh chưa ở cạnh bên. Biết đến bao giờ mới dám bảo là quên được ai đó? Biết đến bao giờ? Nó muốn nhận về mình lòng kiêu hãnh ấy, muốn là người buông tay trước vì nó không muốn bị bỏ lại một mình chút nào. Trái tim nó, giờ đây hơn lúc nào hết nhận ra mình rất rất nhớ ai đó nhưng cũng nhận ra, mình đang đi rất xa về phía không có ai đó. Lạnh và đen hun hút! Sâu và xa ngút ngàn. Nhớ và chỉ biết lặng thing như thế! Nó muốn thoát khỏi những ngày này, những ngày nắng- chẳng--vàng, gió-chẳng-reo-vui và người-không-về- nữa.Vẫn mong anh sẽ lại cười, lại tin và tình yêu và sẽ lại yêu thương ai đó mà không cần phải khổ sở, gượng gạo, khó xử...như cái cách anh giành cho nó !Anh phải thật sự thấy hạnh phúc, người nó đã thương yêu mỗi ngày qua! Anh nhé!<br/><br/><strong>Ngày cuối…</strong><br/><br/>Dập dìu nắng về trên phố, một mình chọn góc khuất nơi quán cà phê bị cố tình nhuốm màu thời gian, cũ kỹ, đượm buồn như chính vị chủ nhân trẻ tuổi nhưng gương mặt hằn lên những nét u uất lạ kỳ. Nó dạo này hay ghé lại quán, dù xa tít nơi ngoại ô thành phố. Chỉ có nơi đây, lòng nó nhẹ bâng! Bản nhạc không lời "I just call to say i love you" dịu dàng đến tan chảy trái tim người chẳng còn đợi yêu thương!! <br/><br/>Cuối tuần của nó...Không anh! Quen rồi! Nó sẽ không đợi nữa, nó biết anh giờ không còn là anh của ngày ấy. Nó biết! Và nó mỉm cười “Ừm thì…! Nó thích anh như vậy! Nhé anh! Sống đúng nghĩa với những lựa chọn mà anh cảm thấy hạnh phúc nhất "! Mây trắng ngoài kia vẫn lững thững trôi giữa xanh ngắt bầu trời, không còn khuyết, mà đủ đầy bởi nó đứng giữa mênh mông của đất trời, của thời gian, của cây của gió...Nó cần phải tiếp tục yêu thương với một trái tim đủ đầy lồng lộng như rứa! Nó chợt tin rồi nó sẽ lại cười!<br/><br/>Về nhà, nhìn bố cặm cụi đóng lại chiếc kệ sách đã cũ, mẹ tất bật dưới bếp, anh trai đã đặt lên bàn nó gói bưu phẩm màu vàng quen thuộc, từ Hà Nội xa xôi, sách”Ai đó dõi theo em”…mỉm cười, đâu đó vẫn có người đợi nó, nhưng trái tim nó giờ đây chỉ đủ chỗ cho gia đình, cho bọn bạn thân và cho anh– người nó vẫn dõi theo!<br/><br/>P/s: “Là của nhau, nhất định sẽ bên nhau..” phải không anh? Còn giờ đây, “nếu không là của nhau thì cứ phải xa nhau”…thật rồi!<br/><br/><strong>Anh à! Đọc được những dòng note của một ai kia – người anh yêu đầu tiên ấy, em hiểu anh cũng đã từng yêu với cả trái tim, yêu như thể em yêu anh lúc này… Em bước đến trễ rồi, nên cuộc sống của anh giờ đã nhiều lắm những lựa chọn khác có ý nghĩa hơn việc cứ đi cạnh một đứa ngố như em. Thật sự em không sai, anh không sai, lỗi là em đã gặp và yêu anh không phải lúc…Giờ, Anh hãy cứ để em yêu anh, như yêu vị đắng chát của mận đầu mùa anh nhé! Rồi một ngày anh sẽ lại yêu, em sẽ lại yêu, nhưng không hẳn chúng ta sẽ lại yêu nhau … Bình yên nhé anh!</strong><br/><br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=ch%25C6%25B0a" rel="tag">chưa</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=k%25E1%25BB%258Bp" rel="tag">kịp</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=n%25C3%25B3i" rel="tag">nói</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=y%25C3%25AAu" rel="tag">yêu</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=anh" rel="tag">anh</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?584</link>
<title><![CDATA[Hóa ra mọi thứ thật đơn giản]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Thu, 25 Apr 2013 13:02:49 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?584</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><strong>Là những thứ thật đơn giản, những hành động nhỏ đôi khi lại đưa lại cho bạn những thành công to lớn. Hãy đọc và thay đổi chính bản thân ngay từ bây giờ nhé!</strong><br/><br/>1. Có một người vào thi để xin việc làm trong một công ty nọ, khi đi dọc hành lang đến phòng thi, anh thấy có mấy tờ giấy vụn dưới đất, liền cúi xuống nhặt lấy và bỏ vào thùng rác. Người phụ trách thi vấn đáp vô tình trông thấy từ xa, đã quyết định nhận anh ta vào làm việc cho công ty. Hóa ra để được trọng dụng thật là đơn giản, chỉ cần tập những thói quen tốt.<br/><br/>2. Có một cậu bé vào tập việc trong một tiệm sửa xe đạp, có người khách đem đến một chiếc xe đạp hư, cậu bé không những sửa lại cho thật tốt, mà còn lau chùi cho chiếc xe cho sạch đẹp. Những người đang học việc khác cười nhạo cậu bé đã dại dột, đã chẳng được thêm chút tiền công nào lại còn tốn sức. Hai ngày sau, người khách trở lại, thấy chiếc xe đạp vừa tốt vừa đẹp như mới mua, cậu bé liền được người khách nhận đưa về hãng của ông ta để làm việc với mức lương cao. Hóa ra để thành đạt trong đời thật đơn giản, chỉ cần cố gắng chịu thiệt thòi một chút…<br/><br/>3. Có một em bé nói với mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ rất đẹp !” Bà mẹ hỏi: “Ơ, sao con lại khen mẹ như thế ?” Em bé trả lời: “Bởi vì hôm nay mẹ… không nổi giận như mọi ngày !” Hóa ra muốn có một vẻ đẹp khả ái cũng thật đơn giản, chỉ cần không nổi giận là được.<br/><br/>4. Có một huấn luyện viên quần vợt nói với học sinh: “Nếu quả bóng rơi vào trong đám cỏ, thì làm thế nào để tìm nó ? Một người nói: “Bắt đầu từ trung tâm đám cỏ mà tìm.” Một người khác nói: “Bắt đầu từ nơi chỗ đất trũng nhất mà tìm.” Lại một người khác nói: “Bắt đầu từ trong đám cỏ cao nhất mà tìm.” Huấn luyện viên tuyên bố đáp án chính xác nhất: “Làm từng bước một, từ đám cỏ này đến đám cỏ kia.” Hóa ra phương pháp để tìm thành công thật đơn giản, cứ tuần tự, từ số 1 đến số 10 không nhảy vọt là có thể được.<br/><br/><center><a href="http://img10.imageshack.us/img10/8024/haychuanbimoithudethanh.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img10.imageshack.us/img10/8024/haychuanbimoithudethanh.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>5. Có một cửa hàng thương nghiệp đèn đuốc thường sáng trưng, có người hỏi: “Tiệm của anh thường dùng loại đèn nào vậy, tôi thấy rất bền, lúc nào cũng sáng, chẳng thấy chiếc bóng nào hư !?!” Người trông coi cửa hàng nói: “Đèn của chúng tôi cũng hay bị cháy lắm, chẳng qua là chúng tôi thường thay ngay bóng đèn mới khi bóng đèn cũ vừa bị hư mà thôi.” Hóa ra để duy trì ánh sáng thật đơn giản, chỉ cần thường xuyên thay đổi là được.<br/><br/>6. Con nhái ở bên ruộng nói với con nhái ở bên vệ đường: “Anh ở đây quá nguy hiểm, dọn qua chỗ tớ mà ở.” Con nhái ở bên đường trả lời: “Tớ đã quen rồi, hơn nữa, cũng thấy ngại, làm biếng không muốn dọn nhà.” Mấy ngày sau con nhái ở bên ruộng đi thăm con nhái ở bên đường, phát hiện nó đã bị xe chạy ngang qua cán chết rồi, xác nằm bẹp dí bên đường đi. Hóa ra phương pháp nắm giữ vận mệnh thật đơn giản, tránh xa lười biếng là xong.<br/><br/>7. Có một con gà con đang phá tìm cách vỏ trứng để chui ra, nó chần chừa e ngại thò đầu ra ngoài ngó nghiêng sự đời xem sao… Ngay lúc ấy có một con rùa chậm chạp lết ngang qua đó. Thế là con gà con quyết định rời khỏi cái vỏ trứng ngay lập tức, không do dự chi nữa. Hóa ra muốn thoát ly gánh nặng trầm trọng thật đơn giản, chỉ cần dẹp bỏ óc thành kiến cố chấp là có thể được.<br/><br/>8. Có mấy em bé rất muốn làm thiên thần, Thượng Đế trao cho mỗi bé một cái chân đèn bằng đồng, và bảo chúng trong lúc chờ Ngài trở lại, hãy giữ cái chân đèn sao cho luôn được sáng bóng. Nhưng rồi một tuần đã trôi qua đi mà vẫn chưa thấy Thượng Đế trở lại, tất cả các em bé đã nản chí, không còn chúi bóng chân đèn của mình nữa. Một hôm, Thượng Đế đột nhiên đến thăm, chân đèn của mỗi đứa bé lười nhác đều đã đóng một lớp bụi dày, chỉ duy có em bé mà thường ngày cả bọn vẫn kêu bằng thằng ngốc, dù cho Thượng Đế chưa thấy đến, hằng ngày bé vẫn nhớ lời dặn, lau chùi cái chân đèn sáng bóng. Kết quả em bé ngốc này được trở thành thiên thần. Hóa ra làm thiên thần thật đơn giản, chỉ cần có một tấm lòng thật thà tận tụy.<br/><br/>9. Có một con heo nhỏ đến xin làm môn đệ của một vị thần, vị thần ấy vui vẻ chấp nhận. Lúc ấy có một con trâu nghé từ trong đám bùn lầy bước ra, toàn thân đầy lấm lem đầy bùn dơ bẩn, vị thần nói với con heo nhỏ: “Heo ơi, con hãy đến giúp con nghé tắm rửa cho sạch sẽ đi.” Con heo nhỏ trố mắt ngạc nhiên: “Con là môn đệ của thần, sao lại có thể đi phục vụ một con nghé bẩn thỉu như thế chứ ?” Vị thần bảo heo con: “Con không đi phục vụ kẻ khác, thì kẻ khác làm sao biết được con là… môn đệ của Ta ?” Hóa ra học hành tập luyện để nên giống một vị thần thật đơn giản, chỉ cần đem lòng thành thật ra mà phục vụ là được.”<br/><br/>10. Có một đoàn người đãi vàng đang đi trong sa mạc, ai nấy bước đi nặng nhọc, chỉ có một người bước đi cách vui vẻ, người khác hỏi: “Làm sao anh có thể vui vẻ được chứ ?” Người ấy trả lời: “Bởi vì tôi mang theo hành trang thật gọn nhẹ.” Hóa ra sống vui vẻ thật đơn giản, có thiếu thốn chút ít đi nữa thì vẫn không sao! <br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=h%25C3%25B3a" rel="tag">hóa</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=ra" rel="tag">ra</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=m%25E1%25BB%258Di" rel="tag">mọi</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=th%25E1%25BB%25A9" rel="tag">thứ</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=th%25E1%25BA%25ADt" rel="tag">thật</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=%25C4%2591%25C6%25A1n" rel="tag">đơn</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=gi%25E1%25BA%25A3n" rel="tag">giản</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?583</link>
<title><![CDATA[Kí ức ngủ quên]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Wed, 24 Apr 2013 13:16:46 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?583</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong>Nhận ra anh trong mơ, trong bộn bề nỗi nhớ,<br/>Cho dù em đã cố giấu lòng mình<br/>Gió bất chợt tràn về se buốt<br/>Len vào sâu kí ức ngủ quên.</strong><br/><br/>Giật mình tỉnh giấc nước mắt em lăn dài. Em cứ ngỡ là mình đã quên nhưng sao anh vẫn xuất hiện ngay cả trong giấc mơ của em. Lật lại những dòng nhật kí viết về anh, trái tim em như bật khóc. Em thật sự thấy nhớ anh.<br/><br/>Vậy là chúng ta đã mất nhau thật rồi sao? Tình yêu hai năm mà em và anh đã cùng nhau cố gắng vun đắp thật sự đã sụp đổ hết rồi sao anh? Dù rằng em là người nói chia tay trước nhưng sao ngay lúc này đây em thấy trái tim mình như vỡ vụn ra từng mảnh, em đau lắm anh à...<br/><br/><center><a href="http://img571.imageshack.us/img571/5647/5484747891ffca71ec53.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img571.imageshack.us/img571/5647/5484747891ffca71ec53.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>Em không hiểu tại sao yêu nhau mà chúng ta cứ vô tình làm tổn thương nhau như thế. Cứ nói chia tay là để mở ra lối thoát cho nhau nhưng sao cả em và anh đều thấy mình không ổn. Đôi lúc em muốn dẹp bỏ cái lòng tự trọng cao ngút trời của mình níu kéo anh trở lại nhưng rồi em lại không làm được. Trước anh em vẫn cứ giữ cái vỏ bọc kiên định, ngang bướng đến mức anh cũng phải nghi ngờ tình yêu của em dành cho anh.<br/><br/>Người ta chia tay nhau vì lý do không hợp nhau nhưng chúng ta lại chia tay vì lý do quá giống nhau. Anh vẫn thường nói với bạn bè anh rằng em quá bướng bỉnh nhưng anh có biết rằng anh cũng ngang bướng không kém em không. Có lẽ vì cái lòng tự trọng của mình mà em và anh đã vô tình đẩy nhau ra khỏi cuộc sống mỗi người.<br/><br/>Em đã tự nhủ với lòng mình rằng "ngủ ngoan nhé những kí ức mang tên anh, đừng để em nhớ đến, đừng để em nhìn thấy, đừng để trái tim em thổn thức nhưng hôm nay em nhận ra mình đã thất bại". Khuôn mặt ấy, giọng nói ấy, nụ cười ấy đã đi sâu vào tiềm thức của em mất rồi.<br/><br/>Anh à... Em sẽ chỉ nhớ đến anh hôm nay nữa thôi rồi sau đó em sẽ lại trở về với em của những tháng ngày không anh nhé. Em biết anh luôn nghĩ em chẳng yêu anh nhiều đủ để em quay lưng đi mà không một lần ngoảnh lại nhưng anh à, sẽ chẳng bao giờ anh biết được trái tim em gần như đã khép lại khi để anh bước ra khỏi cuộc sống của em...<br/><br/><strong>Đừng trách em vì em không thể nhường anh một lần. Mà hãy cảm ơn em vì em yêu anh đủ nhiều để rời xa anh. Có thể cả em và anh hiện tại sẽ không ổn nhưng rồi thời gian sẽ khiến vết thương mà chúng ta gây ra cho nhau lành lại. Anh hãy sống thật hạnh phúc anh nhé. Nếu có duyên chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại...:)</strong><br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=k%25C3%25AD" rel="tag">kí</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=%25E1%25BB%25A9c" rel="tag">ức</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=ng%25E1%25BB%25A7" rel="tag">ngủ</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=qu%25C3%25AAn" rel="tag">quên</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?582</link>
<title><![CDATA[Cho một đêm tháng tư chông chênh… nhớ]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Tue, 23 Apr 2013 03:21:22 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?582</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><strong>Buổi tối đầu tuần, sẽ chẳng có gì khác ngày thường là mấy, cũng mở máy online, mở mail, vào facebook , lượn lờ vài forum quen thuộc ,vài ba câu hỏi thăm bạn bè rồi out nếu như tôi không online yahoo…</strong><br/><br/>Cũng lâu lắm không mở yahoo, từ cái ngày facebook rầm rộ thì tần số online yahoo của tôi cũng giảm dần đi, thay vào đó tần số onl facebook tăng vùn vụt.&nbsp;&nbsp;Vậy mà mấy hôm nay chẳng muốn sign in facebook, tự nhiên muốn rời xa nó một thời gian, muốn đi tìm niềm vui riêng cho mình trong cuộc sống “thực” chứ không phải là qua những mạng xã hội ảo kia.<br/><br/>Vô thức tôi sign in yahoo, chẳng phải vì lí do gì, chỉ là tự nhiên muốn mở và để sang nick, thế thôi. Bất chợt, âm thanh Buzz làm tôi giật mình, có ai đó vừa Buzz tôi. Chợt giật mình, là của Anh, bất ngờ, đã lâu lắm hơn 1 năm từ cái ngày tôi và Anh 2 người rẽ đi 2 hướng khác nhau…<br/><br/>- Em!<br/>- Uh !<br/>- Em khoẻ chứ? Dạo này em có tâm sự gì ah ? sao đăng toàn status buồn vậy?<br/>- Dạ ,không có gì ! Em ổn!<br/>Vài ba câu hỏi thăm rồi lấy lí do là bận việc rồi out yahoo!<br/>Một cuộc trò chuyện ngắn ngủi…và một tâm trạng nặng trĩu!<br/><br/><center><a href="http://img89.imageshack.us/img89/9013/13369323556983560725865vcc.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img89.imageshack.us/img89/9013/13369323556983560725865vcc.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>Hoá ra Anh vẫn thường xuyên ghé facebook của tôi! Có lẽ Anh mượn tài khoản của bạn cùng phòng. Hơn 1 năm không onl yahoo chỉ là không muốn sign in chỉ vì muốn quên đi tất cả những gì của Anh. Vậy mà… tôi đã không thể quên Anh…đã cố gắng rất nhiều, đã xoá số điện thoại (thực ra thì sđt anh có bao giờ tôi lưu đâu), xoá nick yahoo, huỷ kết bạn facebook, chặn facebook của Anh..vậy mà hơn 1 năm qua tôi chẳng làm được. Thi thoảng bất chợt bước đi trên phố thấy bóng dáng ai đó giống Anh, có ai đó gọi tên Anh nỗi nhớ Anh lại đong đầy…<br/><br/>Đã bao lần tôi tự nhủ phải quên Anh, bắt đầu với cuộc sống mới, đi tìm hạnh phúc mới, vậy mà tôi không làm được.<br/>Có vài người đến rồi đi bởi Em chẳng thể nào dành tình cảm cho một ai. Phải chăng Em sợ, sợ làm tổn thương người ta và cũng sợ người ta cũng như Anh, bất chợt đến rồi cũng bỏ Em mà đi. Bởi thế mà bây giờ Em vẫn như vậy, vẫn một mình bước đi, một mình đối diện với tất cả. Và có những lúc Em không ổn tí nào như lúc này đây, nhớ Anh, nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào của cả hai.<br/><br/>Có những nỗi buồn không gọi thành tên<br/>Có những người tuy xa mà vẫn nhớ<br/>Có những thứ mà mình không thể quên<br/>Nhưng cũng không ai muốn sẽ còn nhớ lại<br/>Có những thứ qua đi có những điều sẽ trở thành mãi mãi<br/>Có những điều trong lòng, có những thứ nói ra<br/>Có những điều chẳng bao giờ phôi pha<br/>Có những thứ nhạt nhoà trong ký ức<br/>Có những thứ tưởng chừng như rất thực<br/>Có những điều lại chỉ thoảng như mơ<br/>Đã có lúc , tôi hối hận, nhưng ít thôi<br/>Có đau và là những nỗi đau kéo dài triền miên<br/>Và có khóc, khóc rất nhiều nhưng mỗi lần khóc lại cố che đậy nó đi<br/>Có cả những đêm không ngủ, nằm im suy nghĩ miên man, nhớ về những ký ức khi bên Anh.<br/> <br/>Là Em đã buông tay Anh trước, bởi thế có buồn, có nhớ, gặm nhấm và khóc một mình hằng đêm thì cũng chỉ mình Em biết, mình Em chịu.<br/><br/>Là Em đã quay lưng đi, là em đã cố giấu nước mắt, nhường Anh cho yêu thương khác hạnh phúc hơn.<br/><br/>Đã có đôi lúc Em thầm oán trách Anh, tại sao khi Em đi Anh đã không giữ Em lại..nhưng rồi có đôi lúc Em tự nhủ mình phải chấp nhận sự thật, bước tiếp con đường mà không có Anh bên cạnh.<br/><br/>Nhưng cũng có lúc vẫn hi vọng, vẫn tha thiết đợi…và vẫn yêu!<br/>Em đã cố tạo cho mình một cái vỏ bọc hoàn hảo, ngày thì vẫn vui vẻ cười nói, nhưng có biết đâu những đêm Em khóc một mình.<br/><br/>Có lẽ sẽ còn những buổi tối như hôm nay, khi ký ức ùa về và nước mắt Em lã chã rơi khi nghĩ về Anh.<br/>Sẽ chẳng biết đến khi nào khi nghĩ về Anh mà Em không khóc, chàng trai ạ ! Nhưng Em vẫn tin là sẽ có ngày đó, không phải bây giờ mà là một ngày không xa.<br/><br/><strong>Sẽ có một người thay Anh chăm sóc Em, Anh nhỉ ? Và cũng sẽ có một cô gái thay Em yêu Anh, thay Em chăm sóc Anh. Hãy yêu cô ấy nhiều Anh nhé ! Em cũng sẽ chờ và yêu chàng trai của Em nhiều hơn thế !</strong><br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=cho" rel="tag">cho</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=m%25E1%25BB%2599t" rel="tag">một</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=%25C4%2591%25C3%25AAm" rel="tag">đêm</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=th%25C3%25A1ng" rel="tag">tháng</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=t%25C6%25B0" rel="tag">tư</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=ch%25C3%25B4ng" rel="tag">chông</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=ch%25C3%25AAnh" rel="tag">chênh</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=nh%25E1%25BB%259B" rel="tag">nhớ</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?578</link>
<title><![CDATA[Con tin vào tháng 4 may mắn!]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Fri, 19 Apr 2013 03:06:46 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?578</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><br/>Mẹ ạ, cũng gần được một tháng con xa nhà rồi. Con đi tìm việc mà vẫn chưa có hi vọng gì cả. Con đã đăng tin tìm việc trên mạng, tới tận nơi nộp hồ sơ, gửi qua mail hay nhắn tin trên tổng đài, bao nhiêu cách con đã thử hết rồi mà vẫn không có ai gọi hết… Ngày nào con cũng dò tìm trên mạng, các trang web tìm việc đã đi hết list danh sách công việc rồi. Dần dần con cảm thấy chán và nản vô cùng, không ngờ tìm việc lại khó thế, không ngờ con lại không có tia hi vọng nào như thế. <br/><br/>Có những lúc nản vô cùng, nhưng rồi con cũng phải tự động viên mình cố lên, cố lên vì con biết con mới ra trường, kinh nghiệm chưa có, với lại kỹ năng của con cũng không có nhiều nữa nên đành phải bước từ từ vậy. Có biết bao nhiêu bạn bè cũng giống như con, họ cũng chưa tìm được việc, họ cũng đang chật vật và chán nản giống con mà. Qua tuần sau là con đi học rồi, con học thêm về thuế, lấy chứng chỉ cho mình thêm tấm bằng để có thể làm nghề của mình tốt hơn. <br/><br/><center><a href="http://img841.imageshack.us/img841/4091/thang4ve2.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img841.imageshack.us/img841/4091/thang4ve2.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>Từ lúc Đen khuyên con đăng ký thi vào ngành này, con không biết Kế toán là làm gì hết nhưng rồi càng học con càng thấy thích nó hơn, chưa bao giờ hối hận vì đã chọn nó hết. Mẹ biết không lúc ngồi trên giảng đường nghe thầy cô nói về kinh tế, ôi chao! Những cụm từ nói về kinh tế mà con thích lắm, nghe cứ hay hay mà thấy lạ lắm mẹ ah! Vì vậy mà con có động lực và cảm thấy vui với cái nghề của mình. Vậy mà dạo gần đây con cảm thấy mệt mỏi với nghề này rồi, vì người ta cứ đòi hỏi kinh nghiệm mà với những người như tụi con, mới ra trường thì làm sao mà có kinh nghiệm được phải không mẹ? Phải cho bọn con cơ hội chứ, rồi từ từ bọn con mới tích lũy được kinh nghiệm được chứ. Cũng vì vậy mà con cảm thấy con đang dần ghét cái nghề này, không nhiều nhưng con thấy nản với nó, nếu thời gian có thể quay lại, con sẽ cố gắng học giỏi hơn để vào sư phạm - ngành không có bon chen, nhẹ nhàng mà cũng vui nữa. Nhưng vốn dĩ là thời gian không thể quay lại phải không mẹ?<br/><br/>Khi cảm thấy mệt mỏi và chán chường vì công việc, vì tương lai mù mịt, vì những ước mơ nhỏ bé có thể không thực hiện được con lại nghĩ tới Mẹ, tới Đen là con có thêm động lực. Con đã 23 tuổi rồi mà vẫn phải làm hai người vất vả quá, con không làm cho hai người cười thanh thản lấy ngày nào hết. Hai người có biết con đã ước rất nhiều không? Con ước gì mình có thể làm hai người cười mãn nguyện và thanh thản, không phải như bây giờ, con đã lớn rồi mà vẫn để hai người bận lòng vì mọi chuyện…<br/><br/>Con gái đã lớn rồi phải không Mẹ? Con gái sẽ cố gắng, cố gắng không ngừng hi vọng, cố gắng hết sức mình để thực hiện ước mơ, để Mẹ và Đen vui nhé! Con gái sẽ cố Mẹ ạ!<br/><br/>Những ngày đầu tháng 4, một tháng mới bắt đầu, không biết sẽ có bao nhiêu điều vui buồn đang đợi con đây. Hy vọng là sẽ tốt hơn tháng 3 Mẹ nhé. <br/><br/><strong>Con tin, tháng 4 may mắn!</strong><br/><br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=th%25C3%25A1ng" rel="tag">tháng</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=t%25C6%25B0" rel="tag">tư</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=may" rel="tag">may</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=m%25E1%25BA%25AFn" rel="tag">mắn</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?576</link>
<title><![CDATA[Chuyện tình yêu đôi khi chỉ là chuyện tình của 1 người]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Wed, 17 Apr 2013 08:56:19 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?576</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><strong>Yêu thương thế nào cho đúng? Ai cũng nói yêu là cho đi mà không cần nhận lấy nhưng mấy ai có thể làm được điều đó.</strong><br/><br/>Em cũng thế em cũng ích kỷ lắm, em cho anh yêu thương của em và em cũng cần lắm sự yêu thương của anh, nhưng anh nào có hiểu, anh chỉ nhận lấy nhưng chưa bao giờ anh cho lại em điều mà em cần. Phải chăng trong tim anh em chưa là gì, chỉ là 1 người lạ muốn bên cạnh anh thôi. Có lẽ em cho anh yêu thương nhiều quá anh cảm thấy khó chịu, anh lại nói chúng ta không hợp nhau, rồi từng ngày từng ngày em cố thay đổi bản thân mình để anh cảm thấy rằng chúng ta hợp nhau, để em có thể tiếp tục bên cạnh anh.<br/><br/><center><a href="http://img829.imageshack.us/img829/5140/54311647990566874154414.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img829.imageshack.us/img829/5140/54311647990566874154414.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>Rồi cuối cùng em nhận được câu "Em đã thay đổi quá nhiều, chúng ta không thể ở cạnh nhau nữa".<br/><br/>Luôn bên cạnh anh, quan tâm anh, trong mắt em chỉ có anh cuối cùng em được gì ngoài những giọt nước mắt từng đêm vì nhớ anh. Em đã sai vì em thay đổi hay anh cần 1 sự quan tâm khác ngoài em .Em sai hay là do anh thay đổi rồi.<br/><br/>Anh nói em mạnh mẽ em rồi cũng sẽ quên được anh thôi. Nhưng anh không phải là em sao anh có thể hiểu được em đau như thế nào, anh có biết không phía sau những người con gái mạnh mẽ là biết bao buồn phiền ẩn chứa bên trong.<br/><br/>Ngày xưa chúng ta cần nhau bây giờ chỉ mình em cần anh, thì chia tay là điều sớm muộn phải không anh.<br/><br/>Nhìn anh tay trong tay ai, em hiểu em đã quá ngốc nghếch tin vào anh<br/><br/><strong>Chuyện tình yêu đôi khi chỉ là chuyện tình của 1 người thôi.</strong><br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=chuy%25E1%25BB%2587n" rel="tag">chuyện</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=t%25C3%25ACnh" rel="tag">tình</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=y%25C3%25AAu" rel="tag">yêu</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=c%25E1%25BB%25A7a" rel="tag">của</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=m%25E1%25BB%2599t" rel="tag">một</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=ng%25C6%25B0%25E1%25BB%259Di" rel="tag">người</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://tearinrain.com/read.php?575</link>
<title><![CDATA[Độc thân à, hãy cứ kiêu hãnh đi!]]></title> 
<author>Tear in Rain &lt;dangquy197@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu và cuộc sống]]></category>
<pubDate>Tue, 16 Apr 2013 12:40:31 +0000</pubDate> 
<guid>http://tearinrain.com/read.php?575</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><br/><strong>Mà độc thân, có gì to tát lắm đâu? Miễn là không cô độc, miễn là vẫn được yêu thương, miễn là lúc buồn có người để gọi đi café, lúc vui có nơi để cùng cười, cùng hét,...</strong><br/><br/>Tối thứ Bảy bạn nằm nhà xem phim?<br/> <br/>Valentine mua chocolate về tự nhấm nháp?<br/> <br/>Ngày lễ tay chẳng cầm hoa, túi cũng không mang quà. Buổi tối, nếu ra đường, cũng chỉ để tụ tập cùng hội bạn đang chờ mũi tên từ thần Cupid, rồi ghen tị với những đôi yêu nhau.<br/> <br/>Ừ, bạn độc thân!<br/> <br/>Mà độc thân, có gì to tát lắm đâu? Miễn là không cô độc, miễn là vẫn được yêu thương. Miễn là lúc buồn có người để gọi đi café, lúc vui có nơi để cùng cười, cùng hét, lúc muốn nhấm nháp cô đơn thì chẳng cần đi đâu cả. Một mình mà!<br/> <br/>Ừ nhỉ, thì có sao đâu nếu vẫn còn độc thân?<br/> <br/>Có thể, lúc ra ngoài sẽ chẳng ai nhắc nhở quan tâm, cũng chẳng ai dặn dò, ngó ngang ngó dọc, nhưng được thoải mái phóng xe đến những nơi mình muốn, được lang thang bất kể mọi nơi, được ngồi sau xe bất kì ai và kết bạn với những người mình thích. Đấy, có sao đâu?<br/> <br/>Có thể, mùa đông không có người dặn phải quàng khăn, trời mưa không có ai đưa ô đến cả. Lúc ốm đau cũng nén tủi thân tự mua thuốc uống, những lúc mệt lòng cũng tự học cách đứng lên. <br/> <br/>Ừ thì, cũng bởi độc thân, bởi chưa có ai để ý đến. Nhưng mấy ai ở cạnh đến hết được cuộc đời nhau, mấy ai chăm sóc cho nhau được từng giờ từng phút. Học cách yêu lấy bản thân mình, rồi tự chăm lo cho mình thật tốt, thì mới được yêu!<br/> <br/><center><a href="http://img853.imageshack.us/img853/2382/kenh14dsps1.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img853.imageshack.us/img853/2382/kenh14dsps1.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/><br/>Có thể, nhiều lúc bỗng nhiên thèm lắm một cái ôm, rồi thèm thêm cả những cái xiết tay ngọt ngào trên phố. Thêm nhiều lúc đỏ mắt tự hỏi xem nụ hôn đầu sau này có bối rối? Rồi nguệch ngoạc vẽ ảnh của người yêu tương lai trong hình dung và tự cười mình. <br/> <br/>Có thể, nhiều lúc cũng muốn được chơi trò yêu đương. Một người ngồi yên, một người chăm chú dỗ. Một người tựa vào vai một người kia và nhắm mắt. Rồi một người khóc, một người nước mắt lại ướt tay. Một người đọc hạnh phúc trong mắt người kia, hỏi có yêu nhau nhiều không rồi vòng tay ôm thật chặt. Một người, có một người, là thành chuyện tình yêu. Ta một mình, ta có chuyện độc thân kiêu hãnh. Ừ, có sao đâu!<br/> <br/>Cũng chỉ là hạnh phúc tắc đường nên đến sau, chỉ là muộn yêu hơn người ta một chút, chỉ là được sống tự do thêm nhiều nhiều chút, không tốt hay sao?<br/> <br/>Chỉ là định mệnh muốn ta sống tốt với bản thân nhiều hơn, muốn mình sống mà không cần dựa dẫm. Muốn kí ức yêu thương của mình không cần phải bôi đen hay gạt bỏ dù chỉ là một tí tẹo nước mắt. Vì đã có tổn thương đâu, cần gì!<br/> <br/>Chỉ là cuộc sống muốn mình chậm lại một thời gian, để nguôi những điều đã qua mà chuẩn bị cho hạnh phúc trong tương lai thật tốt! Những kẻ độc thân giữa chặng nghỉ của quá khứ và ngày mai, lo gì nhiều, niềm vui đang ở phía trước! Có ai độc thân mãi bao giờ!<br/> <br/>Còn độc thân, hãy cứ kiêu hãnh đi!<br/> <br/><center><a href="http://img213.imageshack.us/img213/4631/docthanb.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img213.imageshack.us/img213/4631/docthanb.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Phóng to ảnh" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></center><br/> <br/>Vì sao ư? Vì khối kẻ mang tình yêu còn đang thầm tị nạnh với cái đầu không lo nghĩ đến chuyện chia tay, với trái tim trong veo đang chờ một thứ tình cảm tốt đẹp ở phía trước, chứ không có mệt mỏi và sầu lo.<br/> <br/>Vì độc thân khiến đầu óc bạn có thể nhởn nhơ bay theo gió theo may, có thể điên điên khùng khùng theo cách riêng của chính bạn mà chẳng lo ai trách móc và chẳng phải cố thay đổi vì ai đó cứ muốn làm bạn phát điên!<br/> <br/>Vì chuyện hai người có thể không vui, nhưng chuyện độc thân chắc chắn sẽ không buồn đâu...!<br/> <br/><strong>Độc thân à, hãy cứ kiêu hãnh đi!</strong><br/>Tags - <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=%25C4%2591%25E1%25BB%2599c" rel="tag">độc</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=th%25C3%25A2n" rel="tag">thân</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=ki%25C3%25AAu" rel="tag">kiêu</a> , <a href="http://tearinrain.com/tag.php?tag=h%25C3%25A3nh" rel="tag">hãnh</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>